Chúng tôi kiểu như đang sống những ngày kì lạ. 

Không biết giờ này tuần sau thế nào. Tôi thì mong sáng nào cũng sẽ thức dậy cùng nhau, lên xe nghe nhạc, đưa nhau đi mua cafe, đi làm, rồi làm việc hết mình, tối lại về với nhau. 

Bảo sao có những người chỉ mong mỏi một cuộc sống gia đình bình yên, lặng lẽ, ngày ngày đợi chồng về, nấu một bữa cơm ngon. Trải nghiệm về một cuộc sống như vậy trong những đêm ngắn ngủi này làm tôi thoáng hiểu sự chậm rãi an toàn mà thanh thản ấy. Dù biết nó không dành cho mình, và mình không dành cho nó, nhưng trân trọng nhau đã là một điều đáng quý. 

Thế là nắng lại lên. Phơi cuộc tình dài, phơi những nguy nan. 

(via kushandwizdom)

"Psychology has a long past, but only a short history"

― Herman Ebbinghaus (via psych-quotes)

kushandwizdom:

Words of Emotion

kushandwizdom:

Words of Emotion

Thi thoảng mình nghĩ mình sẽ nói với anh bây giờ là, Em đã sẵn sàng làm người có nhiều tình cảm hơn rồi. Em muốn anh biết là em đang dành tình cảm cho anh, và em có thể dành nhiều tình cảm hơn những gì anh đang có với em. Không sao cả. Em không ngại làm người luôn cố gắng. Chỉ cần anh biết vậy, để sau này cả em cả anh đều không có gì nuối tiếc. 

Love is nothing more than an appreciation of the pain one had to go through, or the one that one put another through. You compromise. You stay. 

Enough said.

Enough said.

Nghĩ chuyện năm tôi 17 tuổi, hạnh phúc mù quáng với mối tình làm thay đổi cuộc đời mình, thì khi đó những người đã và đang làm cho cuộc đời mình ngả nghiêng tính ở thời điểm này, vẫn chưa hề xuất hiện. Khi ấy anh người yêu cũ vẫn đang ở Mỹ, không hay biết rằng Việt Nam sẽ là một cơn bão lớn. Khi ấy người bây giờ vẫn đang hạnh phúc với cuộc sống êm đềm trọn vẹn của mình, không hề ngờ đến việc ngày hôm nay sẽ phải đối diện với những điều khó khăn như thế này. 

Cái hạnh phúc mình nắm trong tay khi ấy, giờ quay đầu nhìn lại, không ngờ đâu nó mỏng manh tới vậy. Tới mức cho dù bây giờ trong tay đã có một niềm hạnh phúc mới, sau rất nhiều mệt mỏi và nỗ lực, vẫn cảm thấy hoang hoải vì sự bé nhỏ của mình trước số phận. 

Cuộc đời mình có khi nào chỉ là để bước đi. Dù buồn đau hay hạnh phúc, quan trọng nhất vẫn là thăng bằng và đi thẳng. Khi buồn không vội gục ngã, khi vui không bay quá xa. Cứ bình thản bước đi, hết con đường này tới cuộc đời khác, tận hưởng sự nhẹ nhõm sau mọi thăng trầm. 

"Có những người luôn ở trong thế giới nhỏ hẹp thuộc về riêng mình, giữ sự yên ổn và hạnh phúc đơn giản, sống qua một đời không kinh sợ không ưu phiền. Có những người sống trong thế tục phiền nhiễu, tận tình diễn hết một đời người vui buồn lẫn lộn bằng một tư thế hoa lệ."

[Nếu em an lành, đó là ngày nắng, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

I’m thankfully filled with positive energy these days. Positive feelings. Positive thoughts. And positive confusions. I miss him the moment he leaves, while he’s away, and when he’s right next to me. 

However, I can wait a little longer for the rest of our lives to get started.